Malaysia, Photos

HÀNH TRÌNH CHINH PHỤC KINABALU – Ngọn núi cao nhất Malaysia

1

Sau lần chạm đến đỉnh Fansipan, và trekking lên Everest Base Camp đến được Gorak Shep 5128m, tôi đã nghĩ đến mục tiêu tiếp theo là đón mặt trời mọc trên đỉnh Kota Kinabalu 4095m ở Malaysia. Tôi nghĩ Gorak Shep trên Himalaya 5128m mình đã đến được thì Kinabalu 4095m có là gì đâu. Thế nhưng không hẳn…
 
Leo núi Kinabalu không quá khắc nghiệt và khó khăn nếu thời tiết thuận lợi. Ngược lại, nếu trời mưa hoặc sương mù quá dày thì các sườn núi có thể rất trơn trượt dẫn đến việc leo núi sẽ trở nên thách thức hơn rất nhiều lần. Và tôi không được may mắn lắm về thời tiết.
 
Công cuộc chuẩn bị: Do những thủ tục nghiêm ngặt của chính phủ Malaysia nên bạn cần phải đăng ký tour trước thời điểm leo núi nhiều tháng, có khi tới cả năm nếu số người leo núi đăng ký quá đông. Vì mỗi ngày chỉ có 135 người được phép leo Kinabalu.

2
Tôi may mắn vì sau 10 ngày làm WWOOF trong một trang trại tại vùng nông thôn của Malaysia thì tôi cũng ghép được team với một cô bạn Pháp, một anh chàng Đức và 2 cô gái dân du lịch người bản địa và bạn guide dễ thương là Tirath. Cũng nhờ gặp họ, tôi đã tiết kiệm được một khoản tiền tương đối nhờ vào việc chia sẻ chi phí Guide.
 
Từ trung tâm thành phố di chuyển đến điểm tập kết tại cổng công viên Kota Kinabalu, mất khoảng 2 giờ xe chạy.
 
****Ngày 1: Xuất phát từ cổng Timpohon đến Laban Rata Resthouse (km 0 – km 6)
 
Chúng tôi đến Kinabalu Park Headquarter lúc 8h sáng và bắt đầu làm các thủ tục đăng kí cần thiết.
 
Sau khi nhận thẻ tên từ ban quản lý xong xuôi, chúng tôi nhanh chóng lên xe di chuyển một quãng đường ngắn từ Kinabalu Park HQ đến cổng Timpohon, điểm xuất phát hành trình. Đích đến trong ngày thứ nhất là Laban Rata Resthouse ở độ cao 3272m.
 
Những bước chân đầu tiên qua cổng Timpohon, tiến vào rừng già đầy háo hức. Đường mòn dốc dần lên cao, địa hình cứ mỗi km lại khác nhau một chút nhưng về cơ bản thì phải leo qua rất nhiều bậc thang khấp khểnh, với các tảng đá lởm chởm kích thước to bé khác nhau. Bước chân chậm dần, nặng nhọc. Mọi người trong nhóm đi xa dần, bỏ lại tôi với Tirath vẫn kiên nhẫn chờ đợi đứa chậm chạp. Tôi luôn như vậy, dù là Fansipan hay Himalaya thì tôi vẫn luôn là đứa chậm nhất nhóm và chưa từng có kỳ tích. Hoặc nếu có thì ngay hôm sau sẽ bị sốc độ cao gần chết vì tăng tốc độ.
 
Vì có chút kinh nghiệm trekking lên Himalaya nên tôi tự nhắc mình rằng điều quan trọng của ngày leo thứ nhất là leo chậm và đều, đi với tốc độ phù hợp thể trạng. Từ độ cao 2400m trở lên, người leo núi có khả năng sẽ phải đối mặt với việc say độ cao mà biểu hiện thường thấy là: Đau đầu, mệt mỏi, đau bụng, chóng mặt…
 
Việc leo chậm sẽ giúp cơ thể thích nghi dần với độ cao cũng như giữ sức cho ngày leo thứ 2, sẽ dốc và thử thách hơn. Bạn sẽ toát mồ hôi rất nhiều trong quá trình leo nên bạn rất cần bổ sung nước và kẹo năng lượng thường xuyên. Mấy người bạn có kinh nghiệm nói tôi nên uống khoảng 3 lít nước ngày, nhưng tôi vẫn chỉ uống khi có nhu cầu. Có lẽ vì thế mà chứng sốc độ cao lại quay lại với tôi.
3
 
Rải rác trên đường là các trạm nghỉ, ở đó bạn có thể đi vệ sinh, nghỉ ngơi, ăn trưa. Vì dạng địa hình là dốc cao tiếp nối dốc cao hơn nên tôi nhanh chóng thấy mệt, hơi thở gấp gáp và đuối sức nên cứ phải nghỉ liên tục.
 
Thời tiết trên núi thay đổi rất nhanh và thất thường, đang nắng có thể mây, mưa, sương mù ngay tức thì nên bạn hãy chuẩn bị sẵn 1 bộ áo mưa.
 
Tôi đặt chân đến Laban Rata Resthouse lúc 5h30 chiều, sau khoảng 6 tiếng rưỡi đồng hồ leo dốc, thể lực của tôi đã đuối khá nhiều. Nếu như trên Himalaya tôi đi từ độ cao 2600m đến 5128m mất 8 ngày. Thì ở đây không còn là trekking mà gần như leo lên dốc liên tục đến hơn 4 ngàn mét trong 2 ngày. So sánh để thấy sự chênh lệch về việc ngốn thể lực với độ dốc.
 
****Ngày 2: Tiếp tục leo từ Laban Rata Resthouse đến Low’s Peak (km 6- km 8.7)
 
*1g sáng: Cái lạnh 3 độ tê tái khiến việc làm vệ sinh cá nhân trở nên khó khăn hơn. Ở các phòng bên cạnh mọi người cũng đã lục đục trở dậy và chuẩn bị hành trang để tiếp tục cuộc hành trình, bữa ăn sáng của chúng tôi cũng diễn ra nhanh gọn với bánh mì kẹp trứng và 1 cốc café nóng hổi
 
*1g30 sáng: Lúc này trời mưa nhẹ khiến thời tiết càng lạnh hơn. Bạn hướng dẫn tập hợp nhóm chúng tôi lại và phổ biến về tuyến đường sắp tới với nhiều những đoạn dốc và đu dây hơn cũng như các vật dụng cần mang lúc này (đèn pin đeo đầu, găng tay…)
 
*2g sáng: Đoàn người lầm lũi nối tiếp nhau đi trong mưa, thi thoảng lại nghe thấy có những tiếng trượt ngã và gọi nhau, ánh đèn pin hắt sang cả một góc trời.
4
Càng lên cao càng khó thở, bên cạnh đó lại mưa rét căm căm cộng với độ dốc khiến tôi thấm mệt, lúc này tôi bước đi và cố gắng điều hòa nhịp thở như vẫn tập yoga ở nhà. Từ điểm cao này trở lên không có các lán nghỉ nên mọi người cứ tự do dừng lại nghỉ ngơi khi thấy mệt. Cái cảm giác rét, đói và mệt cứ bủa vây khiến chúng tôi phải dừng lại nhiều lần và bổ sung thêm nước và chocolate để bù đắp năng lượng.
 
*3g sáng: nghe bạn guide nói chỉ còn 1 tiếng rưỡi nữa là có thể lên đến đỉnh, nhưng tôi bắt đầu quay cuồng chóng mặt và buồn nôn.
 
*4:30 sáng: Vượt qua trạm kiểm soát cuối cùng Sayat sayat, lúc này không còn những bậc thang nữa mà là cả một triền núi đá.
 
Tôi phải đu cả cơ thể vào sợi dây thừng to màu trắng được dùng làm dấu dẫn đường lên đỉnh để có thêm trợ lực. Càng lên gần tới đỉnh thì núi đá càng dốc, gió thổi càng mạnh, mưa và nhiệt độ càng xuống thấp.
 
Đến khoảng km 6.5 tôi bắt đầu cảm thấy đau đầu nặng hơn và buồn nôn hơn, một triệu chứng của việc say độ cao do hàm lượng oxy trong không khí bị giảm đi đáng kể khi lên cao. Tôi đi chậm hơn, tập trung vào hơi thở và dừng lại nghỉ trong chốc lát mỗi khi nhận thấy đầu óc hơi chuếch choáng rồi lại tiếp tục leo.
 
*5g00 sáng: Lúc này mặt trời đã dần hé lộ, một cảm giác hối hả và phấn khích đến khó tả chạy dọc sống lưng. Khi nhìn những ánh sáng đầu tiên rực lên, tôi chỉ muốn được chạy thật nhanh đến đỉnh để có thể đón một buổi bình minh rực rỡ và kiêu hãnh nhất ở Malaysia.
 
Tôi chính thức chạm chân lên đỉnh cao nhất – Low’s Peak lúc 6h45 sáng, hơi trễ lúc ngắm bình minh lên. Nhưng cảnh tượng trời đất lúc đó vẫn đẹp một cách huy hoàng. Tôi cùng nhiều người khác đứng lặng im, chiêm ngưỡng buổi bình minh hùng vĩ đẹp như tranh đang vẽ ra trước mắt. Tôi không quá hân hoan vì mục đích của chuyến đi này với tôi không phải là đích đến, chỉ đơn giản là tôi muốn cảm nhận hết vẻ đẹp của Kinabalu mà thôi.
1
 
Bình luận ^^!

Published by Mai Hương

Tôi là một kẻ lang thang, chụp choẹt linh tinh, sưu tầm các câu chuyện và đi viết dạo. Đơn giản vậy thôi. Tôi thường tìm đến với những vùng đất hoang sơ, những con người với lối sống cổ đại và những nền văn hoá sắp biến mất. Tôi muốn được tận mắt chạm vào những “huyền thoại” trên thế giới này rồi ghi lại nó qua những câu chuyện, những bộ ảnh, những thước phim,… theo – cách – của – riêng – mình, trước khi nó có thể biến mất hoàn toàn. Tôi xê dịch tiết kiệm theo cách xin làm TNV quốc tế, làm WWOOF trong các trang trại, ở nhờ qua couchsurfing, xin đi nhờ xe và sống “man di mọi rợ” như người địa phương.

Leave a Reply