Nepal

Hồi ký Nepal 4: Anh chàng Mỹ, lon nước ngọt và “mối tình tan vỡ” (Ahuhu)

anh-chup-man-hinh-2016-11-01-luc-00-22-37-copy

Hồi ký Kathmandu, ngày nào đó chẳng còn nhớ và nhật ký thì cũng chưa tìm ra. Mỗi mẫu chuyện tôi cứ kể ngẫu hứng theo những mảng ký ức rời rạc của mình….

Kỷ niệm khó quên với… (thôi tôi nghĩ mình nên đổi tên nhân vật chính). Lý do là tôi đã lỡ kết bạn FB với bạn ấy rồi và bạn cũng đã follow cái page thần thánh này của tôi. Nên giờ kể chuyện về bạn, lỡ bạn thấy tên, bạn google dịch ra thì ko tiện cho lắm.  

Thế nên tôi sẽ gọi bạn ấy là…ừm… Kiki vậy, dù tôi không biết người Mỹ có bao giờ dùng tên đó hay không. anh-chup-man-hinh-2016-11-01-luc-00-45-01-copy

Tôi và Kiki có một mối quan hệ khá đặc biệt với nhau. Tụi tui quen nhau một cách tình cờ trước chuyến trekking EBC. Thêm 10 ngày trekking tiếp xúc nhiều với nhau, Kiki đặc biệt quan tâm và chăm sóc tôi, nên có thể nói là cũng thân và có chút tình cảm đặc biệt. Khi đó, trong mắt tôi Kiki là một chàng trai Mỹ ngọt ngào, ấm áp, đáng yêu và cũng đẹp trai nữa.anh-chup-man-hinh-2016-11-01-luc-00-14-02-copy

Hôm đó, sau khi đi ăn tối, tôi và Kiki vô bar nghe nhạc cùng mấy người bạn quen hồi trekking. Ngồi khoảng 30p thì tụi tôi ra về trước. Kiki đi vào một cửa hàng tạp hoá. Tôi thấy cậu ta mua mấy thứ nhỏ linh tinh: thuốc ho, kẹo ngậm, sáp nẻ,… và một lon nước ngọt lạnh (vấn đề nằm ở đây đấy ạ).

Tính tiền xong, cậu ta nhét mấy thứ nho nhỏ linh tinh vô túi áo, rồi đưa cho tôi lon nước ngọt. Lúc đón lon nước ngọt lạnh ngắt từ tay Kiki, tự nhiên lòng tui rộn ràng, ấm áp dã man. Cả quãng đường đi bên Kiki mà tui cứ tủm tỉm cười như thuở mới biết yêu.

Nói sao nhỉ?  Cảm giác được một anh chàng Mỹ đẹp trai tặng cho một lon nước ngọt nó cũng ngọt ngào lắm chứ, nhỉ?

Cả quãng đường về còn lại tôi cứ ôm khư khư lon nước ngọt. Dù nó lạnh, Kathmandu về đêm lạnh, tui cũng lạnh vì ko mang áo khoác…. Nhưng mà lòng tui thì ấm. hé hé. (Sến quá). Tui vừa ôm lon nước vừa tủm tỉm cười. Dự là về đến Dorm mới bật ra uống cơ.

ừm….

và….

Khi vừa về đến Dorm, tui đang định quay ra chào và chúc Kiki ngủ ngon. Thì cậu ta xoè bàn tay ra… tôi nhìn cậu ta tròn mắt ngơ ngác. Cậu ta nhắc tôi đưa lại cậu ta… lon nước ngọt….  !

ồ… 

anh-chup-man-hinh-2016-11-01-luc-00-30-01mai….

gót….! 

 

Sao cái Dorm này ko thiết kế thêm cái hố cho tui chui xuống nhỉ?  

Tôi nghiêng đầu, lim dim mắt nhìn Kiki, cười “hì” 1 cái rồi… đưa lại lon nước ngọt thần thánh cho cậu ta… một – cách – duyên – dáng – nhất   . Kiki nhìn tôi với ánh mắt biết ơn, bẹo má tôi một cái, cậu ta nói: “Cảm ơn mày vì tao ghét phải cầm mấy thứ lạnh lẽo”…   ?!?!? (Đó, nó đã xát muối vào tym tui rùi nó còn chà chà chà zậy nữa!!)   (Nghĩ răng rứa???)

Và “mối tình đầu” của tôi cũng đi theo lon nước ngọt luôn rồi (Vâng, mối tình đầu lần thứ “n” ạ). Thôi ko sao, đời còn dài, giai còn đầy !

 anh-chup-man-hinh-2016-11-01-luc-00-22-37-copy

Bình luận ^^!

Published by Mai Hương

Tôi là một kẻ lang thang, chụp choẹt linh tinh, sưu tầm các câu chuyện và đi viết dạo. Đơn giản vậy thôi. Tôi thường tìm đến với những vùng đất hoang sơ, những con người với lối sống cổ đại và những nền văn hoá sắp biến mất. Tôi muốn được tận mắt chạm vào những “huyền thoại” trên thế giới này rồi ghi lại nó qua những câu chuyện, những bộ ảnh, những thước phim,… theo – cách – của – riêng – mình, trước khi nó có thể biến mất hoàn toàn. Tôi xê dịch tiết kiệm theo cách xin làm TNV quốc tế, làm WWOOF trong các trang trại, ở nhờ qua couchsurfing, xin đi nhờ xe và sống “man di mọi rợ” như người địa phương.

3 thoughts on “Hồi ký Nepal 4: Anh chàng Mỹ, lon nước ngọt và “mối tình tan vỡ” (Ahuhu)”

  1. CP says:

    Theo kinh nghiệm của bản thân anh thì anh nghĩ như thế này:
    Ban đầu bạn ấy thích em thật và muốn tặng lon nước ngọt cho em. xong trên đường về, cảnh tượng em đau khổ vì chia tay bạn ấy làm bạn ấy ko cầm lòng và phải đưa ra một quyết định tuy là có phần tàn bạo nhưng mà tránh cho em nỗi đau chia xa sau này: “Giả vờ ko yêu em”. Và cách duy nhất là lấy lại lon nước. Vẫn chưa chắc là em có thể quên được nên tưới thêm ít nước làm em tắt hi vọng. Bạn ấy đem lon nước ngọt về và ném vào tường trong đau đớn vì biết là đã mất Hương….
    -Trích trong tác phẩm những chuyện hoang đường-

    1. administrator says:

      Ôi anh có trí tưởng tượng phong phú thiệt á. Anh Chính Phan đó ạ?

      1. CP says:

        Gioi ghe bay

Leave a Reply